Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Vui Cười Với Tâm Khai Ngộ, Phần 1/8

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

(Đi về luôn.) Mấy giờ? (Dạ hai tiếng nữa con đi ạ.) (Ngày mai con đi mình con.) Hai người luôn hả? (Không ạ.) (Một mình chú.) (Con với lại mẹ con.) Chỉ chỉ cái đằng nọ, ngoài này. Không đi về chung một nhà sao? (Dạ không.) Sao giống anh em quá vậy? (Dạ kiếp trước đó.) (Kiếp trước.) Kiếp trước, kiếp trước. Hây da! Đi về hết hả, bỏ tôi ở đây một mình hả? Trời ơi! Vậy mà nói thương yêu cái gì đâu. Hả? Nói cái miệng không. (Còn con còn ở lại.) Quý vị nói thương tôi, mà lại bỏ tôi đi. Toàn nói ngoài miệng thôi, tôi phải biết chứ.

Quý vị về nhà hả? (Dạ.) Bây giờ ai về? (Hai mươi chín.) Ai về nhà? Ở đây, không à. Chỉ mình quý vị? Con là con gì? Đi về làm việc hả? (Dạ.) Làm việc gì? (Dạ giúp má ở nhà hàng (thuần chay).) À, vậy hả? (Dạ.) OK. Vậy thì bận lắm. OK. Vậy đi được là may lắm rồi. Ai về nhà? Giơ tay. Bây giờ? Hôm nay đi hả? (Dạ ngày mai.) Ở lại? Bữa nay hả? (Dạ.) Bây giờ đi đó hả? Bây giờ đi hả? Vài tiếng nữa, ừ. Vài tiếng nữa. Rồi, đi được rồi đó.

Thời gian trôi nhanh ha. Cảm ơn quý vị đã đến. (Cảm ơn Sư Phụ. Cảm ơn Sư Phụ thật nhiều.) Tôi thật sự rất thích gặp quý vị, đặc biệt là mấy gương mặt lớ ngớ như vậy. Sắp về mất rồi. Tôi sẽ nhớ quý vị. (Con sẽ nhớ Sư Phụ 100%.) (Ồ. Con sẽ nhớ Sư Phụ nhiều lắm.) Tôi thật sự sẽ nhớ quý vị. (Ồ.) Thật đó, (Con cũng sẽ nhớ Sư Phụ.) không nói giỡn đâu. (Con cũng sẽ nhớ Sư Phụ.) Hiểu tôi đang nói giỡn chứ? (Chúng con ở lại sau ngày mai được không?) Được chứ! Hoan nghênh. Muốn ở bao lâu cũng được; chỉ có tôi là đi thôi. (Xin Sư Phụ ở lại!)

(Sư Phụ ở lại Tết Tây được không ạ?) Hả? (Sư Phụ ở lại Tết Tây được không? Về lại Tết Tây được không ạ?) Tôi làm việc… có thể tôi sẽ về lại vào Tết Tây. (Ồ! Cảm ơn Sư Phụ.) Suỵt! Tôi không biết quý vị ở bao lâu? Quý vị ở bao lâu? (Bao lâu cũng được ạ.) (Con không chắc.) Vài ngày thôi, đúng không? Miễn là quý vị nấu ăn được, quý vị lau nhà được, thì được. Có thể tôi sẽ về lại vào Tết Tây. Được không? (Dạ.) Nếu quý vị ở lại, nếu một số người ở lại, nhưng đừng bỏ việc vì chuyện đó. Đừng để công việc bị rắc rối vì chuyện đó. Bao nhiêu người ở lại Tết Tây? Nếu đông, có thể tôi sẽ về lại. Còn nếu không đông, thì quý vị cứ vui với nhau.

Bao nhiêu người ở lại Tết Tây? (Dạ con.) (Sư Phụ.) Giơ tay lên là được rồi. Tết Tây? (Dạ con.) Ai ở lại Tết Tây? (Xin Sư Phụ ở lại.) Hai, ba, bốn, sáu, bảy… Ai ở lại Tết Tây? Giơ tay lên. Không hiểu à. Chỉ vài người thôi. Tận hưởng trọn cuối tuần đi. Người Pháp sẽ đến hết. Quý vị cũng lấp đầy nhà rồi, cứ vui với họ. Tôi đến thì tốt. Tôi không đến cũng tốt. Tôi sẽ gặp quý vị lần khác. Gì? (Ồ.) (Nếu Sư Phụ không đến thì không vui.) Sư Phụ không đến, không vui hả? (Không được gặp Sư Phụ thì không vui.) Quý vị không đến thì không vui hả? (Không phải nói vậy ạ. Không, không.) Vậy quý vị không đến. Rồi quý vị đến. (Dạ không, không. Ý là nếu không có Sư Phụ thì không giống vậy.) Trời ơi. (Dạ.)

Tôi làm gì cho Ngày Tết đây? Ăn nữa hả? Tôi nghĩ tôi mập đủ rồi. (Sư Phụ đẹp lắm.) Người Âu Lạc (Việt Nam), Trung Quốc? (Trung Quốc.) Người Âu Lạc (Việt Nam). Người Âu Lạc (Việt Nam) với Trung Quốc trộn chung. Trộn chung hồi nào vậy? (Cùng nhau.) Cùng nhau? Tôi biết quý vị trộn chung rồi, nhưng khi nào? Rồi, chỉ vài người ở lại Tết Tây thôi, đúng không? Khoảng tám người? Giơ tay lại lần nữa. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám người. Ô! Nhiều vậy! Những người này không ở tới Tết Tây, ngày mai đi rồi, đúng không? (Dạ ngày mai hoặc hôm nay…) Ngày mai hoặc ngày mốt. Phải không? Vậy đó, quý vị hiểu rồi. (Dạ.)

(Sư Phụ…) Chào. (Chắc Sư Phụ còn nhớ ông Sư Băng chứ ạ?) Cái gì? À, đúng rồi, ông ấy đi rồi hả? (Dạ, ông ấy gửi lời thăm Sư Phụ.) Ồ, ông ấy không đến hả? (Dạ.) Ông ấy không đến được ha? (Dạ.) Ừ, cảm ơn. Xin gửi lời thăm ông ấy giùm. (Dạ.) Tôi thương ông đó. Ông ấy dễ thương vì ông rất “xanh” [sống xanh]. (Dạ, vâng.) Ông ấy không ăn gì hết, không hại ai hết. Ông Sư Xanh. (Dạ.) Nói với ông ấy rằng ông là vị sư rất “xanh”. Hiểu chữ “sư xanh” không? Ai dịch giùm. Xanh. (Xanh.) (Vì ông ấy không ăn gì, nên rất thanh tịnh…) Xanh bây giờ nghĩa là (Trong sạch.) tiết kiệm. Không. Xanh! Xanh theo nghĩa là “sống xanh” để bảo vệ khí hậu. Vì ông ấy chỉ ăn nước đá, nên chưa bao giờ đốn cây, chưa bao giờ làm gì hết. Ông rất xanh. Rất xanh. (Dạ.) Ừ, ông ấy không chặt cây. Phải không? (Dạ.) Không ăn cây. Rất xanh.

Này quý vị, thích ha. Ước gì mình có thể ngồi lại cùng nhau, để quý vị ngắm nhìn tôi, ý là tôi ngắm nhìn quý vị. Thôi vậy. Tôi cũng không muốn đi đâu, nhưng tôi ở đây làm gì? Nhà thì trống trơn. Ý tôi là quý vị phải về nhà đi làm. Nhưng lần sau nhé. Khi mình có hội trường lớn? (Dạ, đúng rồi!) Lúc đó mình ngồi chung hết. (Dạ, đúng rồi!) Ừ. Được rồi. Một số quý vị có thể trở lại sớm hơn, khi căn nhà được bịt kín gió xong, một số trở lại để sơn, ai cũng có thể đến. (Dạ, được.) Và tôi sẽ ở đó mỗi ngày kể chuyện cười. (Thích quá.) Mình sẽ có kiểu bế quan kết hợp làm việc, ha? (Dạ.) Ừ, ừ. Nhiều việc lắm. (Việc.) (Đúng rồi ạ.) Được rồi, nhưng đừng lo quá, (Dạ.) đó sẽ là chỗ của mình, quý vị có thể… ai cũng thấy được nhau. (Dạ.) Dù từ rất xa, nhưng vẫn tốt hơn chỗ này. (Dạ.) Mọi thứ lúc nào cũng sẽ tốt hơn.

(Sư Phụ khỏe không ạ?) Chào cưng. Ai trong đó? Người Tây phương hả? (Dạ người Tây phương.) Sao mấy người khác không vào đây? Mấy người Tây phương ngồi bên ngoài hết hả? Nói họ vào đây đi. Ồ, mình phải xem thử, cưng. Bốn, năm, sáu người gì đó. Vậy đó. Vào đây. Sao lại trốn ở đây? (Dạ con không biết ạ.) Quý vị ổn không? (Dạ con thấy ổn.) (Vì những gì Ngài nói.) Tôi nói gì? (Vì Sư Phụ nói đúng.) Tôi cái gì? Tôi nói dối hả!? (Vì Sư Phụ nói đúng.) Tôi là Ánh Sáng à? (Sư Phụ nói đúng ạ.) Ừ, tôi biết. Sư Phụ cái gì cũng biết. Quý vị không biết sao? (Nhưng con thì vẫn chưa đủ tốt, phải không ạ? Cô chưa đủ tốt hả? (Con biết Sư Phụ biết là con nên làm tốt hơn.) Không sao. Cô có công việc và chuyện của cô.

Được rồi, tôi tới rồi đây. Rất tốt, rất tốt. Giờ tôi mặc đồ đơn giản, quý vị lại muốn chụp hình. Mấy bộ trước là để bán. Còn mấy bộ này là đồ mặc ở nhà. (Sư Phụ lúc nào cũng đẹp.) Không, cái đó là để bán. Không hiểu hả. Đồ đó là để bán. (Ồ, ồ, ồ!) Còn cái này chỉ để [mặc] ở nhà. Cái này không phải để kiếm tiền, nên không cần chụp hình. Khi nào tôi mặc đồ lộng lẫy, đồ thiết kế thứ thiệt, trang sức tôi thiết kế, thì mới nên chụp nhiều hình để quảng cáo. Người ta mua mấy bộ đồ đó. Rồi mình kiếm được tiền, tiền, cưng à. Mấy đồ này đơn giản nhưng không sao. Người ta cũng thích mặc kiểu này. (Dạ, con biết.)

Tôi thương quý vị. Lại đây. Ở đây còn một chỗ nhỏ. Lại đây, ai cũng được. Lại đây, đây, đây. Có chỗ đây, ông già. Mình ngồi chung, rất hợp nhau. Quý vị có thể ngồi đây, ngồi sát nhau. Được không? Lại đây, lại đây. Ừ, chen vô, không sao. Vào nữa. Ai ngồi được thì vào. Người đang khóc ngoài kia, vào đi. Đây, có chỗ đây. Có chỗ đây. Lại đây, lại đây. Đây, bà già. Ba người già ngồi chung. Đó, ngồi đó đi. Còn một chỗ. (Một chỗ nữa.) Một chỗ nữa. Chen vô. Được không? Vài phút nữa tôi đi rồi. Dù tôi nói một tiếng đồng hồ, quý vị cũng thấy như vài phút thôi.

Rồi. Chúng ta đọc một vài truyện cười nữa nhé? Để cười thỏa thích luôn ha. Tôi không biết làm gì khác để quý vị vui lên. (Dạ có một bà già tới đây.) Bà già? Ôi, cô thật sự nhìn già quá trời. (Dạ, đúng rồi. Con già.) Lại đây, lại đây. Chỗ đó có máy quay phim, họ sẽ la cô đó. (Cảm ơn Sư Phụ.) Ừ.

Trên đường đi nhà thờ về, một cậu bé hỏi mẹ: “Con người sinh ra từ cát bụi phải không Mẹ?” “Phải đó con à”. “Và khi chết, mình cũng trở về với cát bụi phải không?” “Cái đó cũng đúng, con yêu”. “Vậy thì Mẹ về nhìn dưới gầm giường con. Có một người mới sinh ra hay mới chết ở dưới đó vậy?” Brùm brùm. Được rồi.

Nói về đề tài di truyền học thì một thầy giáo dạy sinh vật học nêu một thí dụ về việc tạo ra (người-thân-)cá có sọc đỏ và trắng bằng cách cho (người-thân-)cá đỏ lai với (người-thân-)cá trắng. Sau đó một em nhỏ giơ tay lên hỏi: “Thưa thầy, vậy thì chúng ta có thể tạo ra (người-thân-)gấu trúc nếu mình cho (người-thân-)gấu trắng lai với (người-thân-)gấu đen không ạ?” (Người-thân-)gấu trúc – màu trắng và màu đen.

John đi thăm một người bạn trong bệnh viện. Ngoài vườn, anh tò mò trông thấy hai bác sĩ đang bò trên mặt đất tìm cái gì đó. Anh tiến tới hỏi: “Bác sĩ làm rơi cái gì đó? Có cần tôi giúp không?” Một bác sĩ ngẩng lên đáp: “Không có gì đâu. Một bệnh nhân là trùm cho vay nặng lãi, đang cần ghép tim. Chúng tôi đang kiếm một hòn đá có kích thước phù hợp”. Ghê quá ha.

Một ngày nọ… (Dạ.) Truyện khác. Một ngày nọ, thầy giáo lại nói dóc trước lớp nữa. “Trong cuốn tự điển của đời thầy, không có chữ ‘thất bại’.” Thế là một giọng nói lí nhí của một học trò cất lên: “Thưa thầy, thầy có thể dùng tự điển của em”. Tự điển của em.

Buổi thuyết giáo sáng Chủ Nhật hôm nay dài quá, bé Johnny càng lúc càng bồn chồn. Bỗng nhiên bé thì thào rất lớn vào tai mẹ, buột miệng nói: “Nếu mình cho ông ấy tiền bây giờ, ông ấy có cho mình về không Má?” Trẻ nhỏ không biết nói dối ha. Các em đơn thuần, thẳng thắn.

Một ngày kia, (người-thân-)cọp nhìn thấy (người-thân-)rắn mập mạp đẹp đẽ thì tự nhiên bụng chú đói cồn cào chưa từng thấy. Thế là (người-thân-)cọp sải bước đuổi theo (người-thân-)rắn. (Người-thân-)rắn vội vã trườn xuống một dòng sông. Thế là (người-thân-)cọp phải kiên nhẫn chờ bên bờ sông, hy vọng (người-thân-)rắn kia sẽ ngoi lên mặt nước. Sau một hồi lâu, thật lâu, một (người-thân-)rùa leo lên bờ và bị (người-thân-)cọp chụp liền lập tức, cọp nói: “Ha! Ngươi dám chạy trốn sao? Dù ngươi có thay áo, ta vẫn nhận ra ngươi như thường!” Tôi không biết chú ăn (người-thân-)rùa kiểu gì nữa. Cứng quá, phải không?

Photo Caption: “Thật Tuyệt Khi Được Ở Trong Môi Trường Yêu Thích!”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Video Mới Nhất
Giữa Thầy và Trò
2026-04-08
1765 Lượt Xem
Tiết Mục Ngắn
2026-04-08
767 Lượt Xem
3:59
Tiết Mục Ngắn
2026-04-08
445 Lượt Xem
33:52

Tin Đáng Chú Ý

580 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-07
580 Lượt Xem
Dấu Tích Văn Hóa Khắp Nẻo Thế Gian
2026-04-07
636 Lượt Xem
Thuần Chay: Lối Sống Cao Thượng
2026-04-07
715 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-07
1774 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về