Johnny vừa mới đi ăn mừng sinh nhật xong. Biết yếu điểm của cậu, bà mẹ nhìn thẳng vào mắt cậu, và nói: “Hy vọng con đã không xin miếng bánh (thuần chay) thứ hai”. Johnny nói: “Không có. Con không có xin. Con chỉ xin Bà Jones cho con công thức làm bánh để con đem về cho Mẹ làm giống như vậy. Rồi bà ấy cho con hai miếng nữa”.
Thông minh quá ha. Khỏi cần xin gì cả. Chỉ cần nói: “Chà, bánh (thuần chay) này ngon quá”. Y như quý vị. Quý vị khỏi cần năn nỉ tôi gặp quý vị hay là đọc truyện cho quý vị nghe, nhưng quý vị nói: “Sư Phụ kể truyện hay quá”.
Một nửa tuổi thơ của đứa con, cha mẹ thúc giục nó tập đi, tập nói, nửa tuổi thơ còn lại thì bắt nó ngồi xuống và im lặng. Đúng hả? (Dạ.)
Có một người hâm mộ đội bóng Liverpool, ngồi ở hàng ghế rất tệ ở Anfield. Đội bóng Liverpool đó, biết không? Nhìn qua ống nhòm ông ta thấy một chỗ trống ngay ở vạch giữa sân. Nghĩ bụng: “Uổng quá”. Ông ta lần xuống tới chỗ trống đó. Người hâm mộ của Liverpool. Khi tới chỗ ngồi đó, ông hỏi người đàn ông ngồi cạnh: “Chỗ này có người ngồi chưa?” Người đàn ông đáp: “Đây là chỗ của vợ tôi. Bà mới qua đời. Bà là người rất hâm mộ đội bóng Liverpool”. Liverpool là một trong những đội bóng ở Anh quốc. Người thứ nhất nói: “Xin chia buồn khi nghe tin vợ ông mất. Xin hỏi tại sao ông không cho bạn bè hay họ hàng vé của vợ ông?” Người thứ hai trả lời: “Vì bây giờ họ đang đi đám tang của bà”.
Không còn lời nào để nói. Nếu quý vị muốn cưới người mê bóng đá thì phải nghĩ lại. Đó là bài học rút ra từ truyện này. Ôi trời. Quý vị có mê bóng đá không? Không hả? (Dạ không.) Có không? (Thỉnh thoảng con có coi.) Thỉnh thoảng coi. Đôi khi tôi coi Giải Vô địch Thế giới. Khi nó hào hứng thì cũng thích, như mấy trận lớn, Giải Vô địch Thế giới, đôi khi coi, nhưng trên truyền hình thôi. Tôi không muốn tới đó mạo hiểm mạng sống của mình.
Một cậu con trai lười biếng, không chịu làm gì cả. Nên không ai muốn thuê cậu. Thời gian trôi qua, cậu ta không sống nổi nữa. Không tiền. Cậu nhờ một người bạn giới thiệu cho cậu một việc dễ hơn. Người giới thiệu nghĩ một lát rồi nói: “Anh đi lo công việc nghĩa địa. Không việc nào dễ hơn việc đó”. Cậu con trai lười biếng vui vẻ đi làm. Nhưng vài ngày sau cậu trở lại nữa, than phiền: “Tôi không làm đâu”. Người bạn hỏi: “Nhưng tại sao?” Cậu nói: “Việc này không công bình, tại vì chỉ có mình tôi đứng lên làm việc, còn mấy người kia nằm ườn hết ra đó”. Mấy người lười! Làm sao họ có thể lười hơn cậu ta được?
Một học sinh lớp ba. Học sinh lớp ba là gì? Nói tôi nghe coi. (Tiểu học.) Học bao nhiêu năm? (Ba.) Học sinh lớp ba. (Ba.) (Ba năm.) Ba năm? (Dạ.) Giống như trường tiểu học? (Dạ.) Được rồi. Sau mẫu giáo. Đúng không? (Dạ.) Rồi một, hai, ba năm nữa? (Dạ.) OK, hiểu rồi, cảm ơn. Ở đâu cũng vậy hả? (Dạ không.) Hay chỉ ở Mỹ thôi? (Ở Mỹ.) (Dạ Mỹ.) Mỹ là như vậy. Còn Anh quốc thì sao? Không có ai ở Anh à? (Chúng con có lớp một, lớp hai, đại loại thế.) Tôi hiểu rồi, như vậy, được rồi. Lớp một, lớp hai. Đúng rồi, tốt.
Một cô bé lớp ba đi học về nói với mẹ là mình phải lòng một bạn học và sẽ kết hôn với cậu đó. Có lẽ cô bé mới lên 8 hay gì đó ha? (Dạ.) (Gần như vậy.) Nghe vậy mẹ nó nói: “Cũng được, nhưng mà…” Bà mẹ nói chiều theo vậy thôi. “Cũng được, nhưng cậu đó có việc làm không?” Bé gái nói: “Dạ có, có việc! Cậu ấy lau bảng trong lớp!” Thật dễ thương.
Tôi từng nhận nuôi một đứa bé, nhưng không đứng tên tôi. Nó không thích có một bà mẹ độc thân, chán quá. Nó ở với một gia đình, có bạn, có sẵn anh em trong nhà. Có mẹ ở nhà nấu ăn, có ba đi làm. Gia đình truyền thống dễ thương thơ mộng. Khi mới ở với nhau, tôi dẫn nó đi học mẫu giáo. Ngày đầu tiên nó đi học về, nó dõng dạc tuyên bố với mọi người: Tất cả những đứa con trai trong trường đều yêu nó hết. Thật dễ thương, mới có ba, bốn tuổi.
Một người khách nói với chủ nhà: “Cháu trai biết nói chưa?” Nghe vậy, Johnny nói: “Nó không cần phải biết nói. Nó cứ la hét lên là nó có được mọi thứ nó muốn rồi”.
Có hai anh em kia, Johnny và Joe, sống với mẹ và (người-thân-)mèo cũng tên là… Cái gì nhỉ? Joss. Được chứ? (Người-thân-)mèo tên là Joss. Johnny, Joe, và Joss, (người-thân-)mèo. Johnny đặc biệt quyến luyến với (người-thân-)mèo đó, và khi anh phải đi xa nhà mấy ngày, anh cẩn thận dặn dò Joe phải chăm sóc Joss, (người-thân-)mèo, như thế nào. Cuối ngày thứ nhất, John gọi điện cho đứa em trai. “Joss thế nào rồi?” (Người-thân-)mèo. Joe nói: “Joss chết ngắt rồi”. Ồ! Anh ấy trả lời.
Im lặng một hồi lâu, sau đó John nói: “Joe, sao em vô tâm quá. Em biết anh thương Joss tới mức nào mà. Lẽ ra em phải từ từ cho anh biết cái tin này chứ. Tối nay khi anh hỏi thăm Joss thì em nên nói là: ‘Joss đang ở trên mái nhà, em kêu xe cứu hỏa tới đem nó xuống’. Hôm sau, anh gọi điện thoại nữa, em phải nói là lính cứu hỏa chưa đem nó xuống được, nhưng em nghĩ là họ sẽ thành công. Và khi anh gọi cho em lần thứ ba, em phải nói rằng lính cứu hỏa cố gắng hết sức rồi mà chẳng may Joss trên mái nhà rớt xuống, phải đi bác sĩ thú y. Khi anh gọi về lần thứ tư em mới nói là chú chết. Như vậy anh mới chuẩn bị tinh thần được chứ. Và đây mới là cách mà một người tinh tế nên cư xử, báo cho anh biết tin về Joss, (người-thân-)mèo yêu quý của anh. Và, ồ, trước khi quên mất”, John hỏi: “Mẹ có sao không em?” Thế là Joe bắt đầu hắng giọng: “Hm, mẹ đang ở trên mái nhà…” Quý vị biết phần còn lại rồi ha. (Dạ.) Quý vị thích hả? (Dạ thích.)
Cậu bé 6 tuổi chạy tới chạy lui trong siêu thị vừa la thảm thiết: “Mary, Mary, Mary!” Cuối cùng, mẹ cậu và cậu gặp nhau, bà mẹ bảo cậu: “Con không được gọi mẹ bằng tên Mary. Mẹ là mẹ của con, có hiểu không?” Đứa con nói: “Con biết, nhưng trong siêu thị nhiều mẹ lắm”. Hợp lý mà. Rất giỏi. (Dạ đúng!) (Buồn cười thật.) Cho cậu bé điểm “A” ha.
Một người đãng trí gặp một người khác trên đường… trên đường, và… Là “trên” đường hay “trong” đường? (Trên đường.) Ở đây, lại viết “trong đường” làm cho tôi rối. Bài tệ quá. …trên đường và nói: “Trời ơi, anh thay đổi quá chừng! Hồi trước mặt anh hồng hào, nhưng bây giờ xanh xao. Hồi trước anh cao, nhưng bây giờ anh hơi thấp. Trời đất ơi, Johnny. Anh thay đổi nhiều quá”. “Nhưng tôi không phải Johnny”, Người kia đáp vậy. Người nọ nói: “Chu cha, anh đổi cả tên nữa!” Muốn nữa không? (Dạ muốn.) (Dạ muốn.)
Johnny đi đến nhà tắm công cộng để tắm. Nhân viên ở đó yêu cầu anh ta giải một câu đố. “Làm ơn cho tôi biết anh ta là ai”. Ồ, cái này chúng ta đã nói rồi. Tương tự, tương tự. Quý vị biết ha, Tony Blair đó. Quý vị hiểu rồi chứ? Ờ. (Dạ.) (Dạ không.) Không à? Tôi kể truyện cười đó chưa? (Dạ rồi.) Rồi hả? Hay là chưa? (Dạ Ngài kể rồi.) (Dạ rồi, Sư Phụ.) Hồi nào? (Dạ hai hôm trước.) (Vài ngày, vài ngày.) Vài ngày trước hả? (Dạ.) Được rồi. Vậy thì mình không cần phải kể lại [truyện] đó nữa. Tôi còn viết ở đây là “trùng lặp”.
Trong khi đang câu cá ngoài bờ biển Florida, một du khách bị lật thuyền. Anh ta biết bơi, nhưng vì sợ (người-thân-)cá sấu nên anh bám chặt vào chiếc thuyền bị lật úp. Chợt thấy một ông lão lượm lặt ở biển đang đứng trên bờ, anh du khách la lên: “Quanh đây có (người-thân-)cá sấu không?” Florida đầy rẫy (người-thân-)cá sấu. (Dạ.) Có chuyện gì không ổn à? (Ồ, dạ không, thưa Sư Phụ.) Anh ta la lên. “Quanh đây có (người-thân-)cá sấu không?” Ông lão la lên: “Không, cá sấu bao năm nay không có”. Cảm thấy an toàn rồi, người du khách bắt đầu bơi thong thả vào bờ. Được khoảng nửa đường, anh hỏi ông lão kia: “Làm sao các ông đuổi được (người-thân-)cá sấu đi vậy?” Ông lão lượm lặt ở biển nói: “Đâu có làm gì đâu. (Người-thân-)cá mập ăn họ đó”. Lúc nào cũng hỏi cho tới nơi tới chốn nhé. (Dạ.) Hỏi cẩn thận nhé.
Được rồi, tôi đã có chuyện này rồi. Chuyện vui về hôn nhân. “Cách tốt nhất cho người đàn ông nhớ tới sinh nhật của vợ mình là chỉ cần quên một lần thôi”. Bà vợ sẽ nhắc. Hay hả? Quý vị biết hết mấy chuyện này. Quý vị có người vợ tương tự không? (Vợ tương tự.) Không có à? Sao quý vị cười nhiều vậy? Quý vị biết gì về vợ? (Người cũ.) Người cũ? (Dạ.) Vậy hả? (Dạ.) Ồ, cũng được thôi. Ít nhất anh cũng có kinh nghiệm. (Dạ.) Được rồi. Đâu phải bà vợ nào cũng vậy, phải không? (Dạ không.) Tôi chẳng bao giờ nhắc ông chồng cũ về sinh nhật của mình. Đằng nào ông ấy cũng chẳng có mặt ở đây.
Được rồi, chúng ta tiếp tục. Làm chồng giống như làm bất cứ nghề gì. Thích bà chủ thì đỡ lắm. Ôi trời ơi. Làm mấy người độc thân sợ chạy hết. Đâu tệ dữ vậy. Quý vị thử đi, rồi nói tôi biết. Có bạn gái chưa? (Dạ chưa.) Chưa có luôn. Anh cứ thử đi, rồi nói tôi biết.
Photo Caption: “Thật Tốt Khi Nâng Cấp Ngôi Nhà Của Mình Nơi Đây, Nhưng Hãy Nhớ NHÀ Thật Vẫn Luôn Hoàn Mỹ Và Đang Chờ Đợi Ta”











