Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Cười Đến Thiên Đàng, Phần 2/8

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Johnny, một nam sinh, nghe nói người lớn ai cũng có một bí mật, nếu mình nói là: “Tôi nói anh hay, tôi biết hết sự thật rồi”, họ sẽ hoảng hốt, rồi cho dù mình không biết gì hết, không chừng họ sẽ tiết lộ hết mọi chuyện khác cho mình. Cho nên, sau khi tan trường Johnny về nói với mẹ cậu: “Má ơi, con biết hết sự thật rồi”. Bà mẹ hoảng hốt cho cậu 100 đô dặn cậu đừng cho ai biết, nhất là đừng nói cho Ba biết. Xong rồi Johnny thấy phản ứng của mẹ cậu buồn cười quá, dù cậu không biết gì hết, cậu cũng không hỏi. Rồi khi ba cậu đi làm về, cậu nói với ba: “Ba ơi, con biết hết sự thật rồi”. Ồ, ba cậu hoảng hốt, đưa cho cậu 200 đô, dặn cậu đừng có cho Mẹ biết. Hôm sau, Johnny gặp ông đưa thư ngoài cổng, cậu lại nói: “Thưa ông, con biết hết sự thật rồi”. Ông đưa thư không ngờ, giang tay ra ôm cậu vào lòng và nói: “Từ đó tới giờ con biết rồi hả? Ngoan lắm. Ôm Bố đi con!” Vậy là sự thật cho mình tự do. Biết sự thật và không gì ngoài sự thật không phải là lúc nào cũng tốt. OK. Xin lỗi nhé.

Johnny nói với Joe: “Tớ nhất quyết sẽ ‘dời non lấp biển’ để phá kỷ lục 100 điểm trên sân gôn”. Joe nói: “Thế thì thử ‘lấp biển’ đi. Chứ hôm nay cậu ‘dời non’ nhiều lắm rồi”. Anh chàng đánh vào cỏ, vào cát, không làm được gì hết. Quý vị biết chơi gôn. Phải không? (Dạ phải.) Nếu mình không đánh trúng quả banh là mình đánh trúng đất. Nhiều khi mình đánh quả banh mà nó trúng cát, cát bay tùm lum. Tôi làm vậy nhiều lắm, nên tôi hiểu nó như thế nào. Tôi biết họ nói gì. Tôi bới khá nhiều đất. Một khách hàng đang mở tài khoản trong nhà băng, và anh nhờ nhân viên điền giùm anh tờ đơn. Rồi người nhân viên hỏi: “Làm ơn cho biết tên”. Khách hàng nói: “AnAnAnthony MaMaxwell JaJaJaJaJaJackson”. Người nhân viên hỏi: “Anh bị cà lăm à?” Khách hàng nói: “Không có, nhưng bố tôi cà lăm, và người làm thủ tục khai sinh cho tôi là một tên ngốc”. Anh ta ghi xuống hết nên nó thành cái tên này. “Ha-ha-ha-haa”. Quý vị thích truyện vui ha. Tôi biết. Nên lần này tôi mới không mang Sách Thánh nào hết. Đem truyện cười thôi. Mấy tờ truyện cười. (Dạ.)

Người chơi gôn nói với người phụ gôn… Người phụ gôn là người phụ mang tất cả dụng cụ cho người chơi gôn chuyên nghiệp. Người chơi gôn nói với phụ gôn: “Từ năm ngoái đến giờ có thấy tôi tiến bộ gì không?” Người phụ gôn nói: “Anh đã đánh bóng gậy chơi gôn của anh, phải không?” Ngoài chuyện đó ra thì không có gì khác. Tôi đã làm gì thế này? Tôi bị sót mất trang nào à? Ha! Lẽ ra nó phải ở đây chứ. Được rồi.

Người chơi gôn nói với người phụ gôn khác: “Sao anh cứ nhìn đồng hồ đeo tay của anh hoài vậy?” Người phụ gôn nói: “Đây không phải đồng hồ đeo tay, thưa ông, đây là cái la bàn đấy ạ”. Cho anh ta biết quả banh đi đâu. Chắc người này chơi gôn tuyệt cú mèo, giống tôi. Quả banh gôn bay đi khắp mọi hướng.

Một người chơi gôn khác nói với người phụ gôn: “Bác sĩ bảo tôi không chơi gôn được”. Người phụ gôn nói: “Ủa, ông ấy cũng chơi với anh hả?” Bởi vậy bác sĩ mới biết chứ, đúng không? (Dạ.)

Người chơi gôn nói với người phụ gôn: “Anh phụ gôn, sao anh không thấy quả banh bay đi đâu?” Người phụ gôn nói: “Thường thường nó chẳng bay đi đâu hết, thưa bà Smith. Bà làm tôi trở tay không kịp”. Nó không đi đâu hết.

Hiệu trưởng của một trường đại học đang cau mày trước tờ dự thảo ngân sách cho nửa năm tới do trưởng khoa phân khoa vật lý học nộp lên. Thế là ông quay sang phía thư ký của mình và than phiền: “Tại sao khoa vật lý năm nào cũng chi tiêu quá nhiều tiền mua các thiết bị mới và đắt đỏ như thế? Mỗi lần tiêu tốn đến mấy chục triệu! Khoa toán học thế mà tốt, chỉ cần một ít giấy, bút chì, gôm là họ hài lòng. Khoa triết học thì còn tuyệt hơn nữa, vì họ chẳng đòi hỏi gì cả, ngay cả cục gôm cũng không cần”. Triết học mà, đâu cần gì đâu. Chỉ cần nói thôi. Tôi mừng là quý vị cười khi nghe mấy truyện này vì có những truyện cười, tôi chẳng hiểu tại sao nữa.

Một anh chàng chơi gôn nọ nói với người phụ gôn: “Anh thấy tôi chơi thế nào?” Anh phụ gôn nói: “Chắc cũng được, nhưng tôi vẫn thích chơi gôn hơn”. Ý là trò mà anh này vừa chơi không phải là gôn. Nghe giống như hồi tôi trên sân gôn vậy.

Anh chơi gôn nói với anh phụ gôn: “Nếu như là anh thì anh chơi cú cuối cùng đó làm sao?” Anh phụ gôn nói: “Với danh tánh một người khác”. Để khỏi ai biết ai đánh cú đó.

Người chơi gôn nói: “Chắc anh là người phụ gôn dở nhất thế giới”. Anh phụ gôn nói: “Không đâu thưa ông. Nếu vậy thì quả là một sự trùng hợp quá mức rồi”. [Ý nói] cả hai, người kia cũng vậy. Người chơi gôn chỉ xách gậy gôn, giống anh kia.

Có lần trong một cuộc tranh luận, Abraham Lincoln bị Stephen Douglas buộc tội là người hai mặt [giả dối]. Thế là không một chút do dự, Lincoln bình thản trả lời: “Tôi sẽ để cho khán giả tự biết. Nếu tôi có hai mặt thì tôi đâu có mang cái mặt này phải không?” Ông ấy tếu lâm ha. Cười chính mình. Vậy tốt.

Một cô giáo dạy tiếng Tây Ban Nha đang giải thích cho lớp nghe rằng tiếng Tây Ban Nha… Trời ơi, nhảy ra đi chứ, “con ếch” này trong cổ họng tôi? Không biết sao ở đây tôi lại bị vướng giọng. Ở nhà đâu có bị. Quý vị biết tại sao không? Vì ở nhà tôi đâu có nói năng gì đâu. Một cô giáo dạy tiếng Tây Ban Nha đang giải thích cho lớp nghe rằng tiếng Tây Ban Nha… không như tiếng Anh; danh từ đều có mang giống đực hay giống cái. Thí dụ như, “cái nhà” là giống cái: “la casa”. Nhưng “bút chì” lại là giống đực: “el lápiz”. Một học trò bèn hỏi: “Máy vi tính thuộc giống gì?” Thay vì trả lời, cô giáo chia lớp ra làm hai nhóm, nam và nữ, rồi bảo học trò quyết định xem “máy vi tính” nên là danh từ đực hay danh từ cái. Mỗi nhóm phải đưa ra bốn lý do tại sao lại đề nghị chọn như vậy.

Nhóm nam quyết định “máy vi tính” chắc chắn phải là giống cái, ‘la computadora’. “Bởi vì”, họ giải thích, “vì bốn lý do: Không ai ngoài người phát minh ra nó mới hiểu nổi sự hợp lý bên trong, Số hai…” Còn có ngôn ngữ mà họ dùng trong công nghệ máy tính nữa. “Và số hai, ngôn ngữ mà các máy tính dùng để giao tiếp với nhau thì không ai hiểu nổi ngoài nó”. Đúng. Cái đó đúng. (Dạ.) “Số ba: Ngay cả những lỗi nhỏ nhất cũng được lưu trữ vào bộ nhớ dài hạn để sau này có thể lôi ra truy lục lại”. Truy lục lại. “Và số bốn…” Đừng tự ái nha, đây là truyện vui thôi. “Số bốn, ngay khi bạn chọn một cái rồi, bạn sẽ thấy mình phải tốn nửa số tiền lương để mua các phụ kiện cho nó”. Trời ơi, trời ơi, không phải vậy đâu. Tôi có thể làm chứng được. Không ai tiêu tiền cho tôi cả. Tôi không có người đàn ông nào tiêu tiền cho tôi.

Ôi trời, tôi cần thứ gì đó để làm dịu “con ếch”. (Vâng, con có mang theo đây.) Cô có không? (Dạ có, có.) Cô nghĩ nếu tôi uống một trong mấy thứ nước ép này thì sẽ tốt hơn không? (Loại con thích nhất.) Nước ép nào? Ngon chứ? (Tắc. Tắc, Sư Phụ.) Cái gì đó? (Dạ tắc. Tắc cam thảo.) (Cái này đặc biệt dành cho…) Đặc biệt cho việc đó, và việc đó, và việc đó? (Làm việc nhóm.) Tôi sẽ thử thứ này trước. (Vâng.) Nếu tôi ăn quá nhiều, tôi không biết, dạ dày tôi sẽ không biết phải làm gì. (Chúng thiên nhiên.) Thiên nhiên, cái này cũng thiên nhiên sao? (Vâng.) Để xem chọn cái nào đây… Tôi chỉ đang thử thôi. Nếu không được, tôi sẽ nhả ra và trả lại cho cô ấy. (Họ sẽ tranh giành hết.) Và sau đó tôi sẽ lấy của quý vị. (Họ sẽ tranh giành hết.) Tranh giành. Cái vị rất dễ chịu. Đây là gì vậy? (Con rất vui lòng đưa Ngài gói này. Nó chỉ là thảo dược thôi.) Không, không, cô không cần đưa cho tôi (Ồ, xin Sư Phụ dùng đi.) cả gói. (Con không cần đâu ạ.) Cô cứ lấy hết đi, tôi lấy vài viên, được không? Cảm ơn nhiều ha. (Có ai muốn không?) Nó có vị như thông. Rất dễ chịu. (Dạ, nó có vị như cây thông và mấy thứ giống như vậy đó.)

Được rồi, giờ thì đến nhóm nữ. (Cười nữa đi, Sư phụ. Khi Ngài nói, mọi thứ đều tuôn ra.) May là cô ấy không đưa cho tôi quần áo hay thứ gì của cô ấy. Họ sẽ lấy hết quần áo của cô ấy mất. Được rồi. Nhóm nữ. Tuy nhiên, nhóm nữ… Ngậm kẹo thì khó nói chuyện quá. Trong chuyến châu Âu lần trước, tôi phải mang theo kẹo (thuần chay) ở mỗi buổi thuyết giảng. (Chà.) Quý vị có thể thấy đôi khi miệng tôi trông buồn cười. Ồ, cái này dễ chịu thật. Ngon quá. Từ Thụy Sĩ à? (Dạ vâng.) Mỗi khi ho, tôi đều dùng loại thảo dược Thụy Sĩ này. (Dạ.) Chúng là loại truyền thống. (Dạ, con biết loại nào.) Tốt lắm. Chúng làm thanh cổ họng rất nhanh. Có lẽ tôi cần loại đó, không biết nữa. Thôi được, tôi sẽ để dành cho sau này. Đừng nghĩ tới nó.

Được rồi, giờ đến nhóm nữ. Họ thì quyết định rằng máy tính nên được gọi là giống đực – el computador. “Bởi vì, thứ nhất, để làm bất cứ điều gì với chúng, mình phải bật chúng lên trước”. Mình không thể làm gì khi nó tắt, phải không? Logic kiểu gì vậy? “Thứ hai, chúng có rất nhiều dữ liệu, nhưng vẫn không thể tự suy nghĩ được. Thứ ba, chúng được cho là giúp mình giải quyết vấn đề, nhưng một nửa thời gian chúng lại chính là vấn đề. Thứ tư, ngay khi mình chọn một cái, mình nhận ra rằng nếu mình chờ thêm một chút, mình đã có được một đời máy (model) tốt hơn”.

‘El computador’, ‘La computadora’. Tôi kết luận rằng máy tính vừa là giống đực vừa là giống cái, bởi vì cả hai đều có lý do của riêng mình. (Dạ đúng.) Cả hai đều đúng. (Đúng ạ.) Vì vậy, máy tính giống như “bi” [lưỡng tính]. (Bi.) Không phải “L” [Lesbian], không phải “G” [Gay], mà là “B” [Bi sexual].

Photo Caption: “Hãy Nhìn Xem THƯỢNG ĐẾ THƯƠNG YÊU Và BAN TẶNG Cho Chúng Ta Biết Bao Nguồn Nuôi Dưỡng Sự Sống Đẹp Đẽ”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (2/8)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-05-23
1913 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-05-24
1593 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-05-25
1367 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
38:08

Tin Đáng Chú Ý

517 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-05-25
517 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-05-25
508 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-05-25
1366 Lượt Xem
36:21

Tin Đáng Chú Ý

630 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-05-24
630 Lượt Xem
Tiết Mục Nhiều Tập Với Các Tiên Đoán Cổ Xưa Về Địa Cầu
2026-05-24
1406 Lượt Xem
Câu Chuyện Thánh Nhân
2026-05-24
669 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về