Quý vị ổn chứ? Có ai cần kẹo (thuần chay) không? Cô ấy chỉ giả bộ như vậy để được kẹo (thuần chay) thôi. Sao bây giờ quý vị lại cười? (Vì ai cũng bị ho ạ.) Ồ. Đáng tiếc, đáng tiếc. Tiếc quá. Không còn kẹo (thuần chay) nữa. Ý tôi là, không còn loại kẹo (thuần chay) đó nữa. Ồ, vẫn còn một ít. Cô muốn không? (Dạ không.) Quý vị muốn một viên không? (Dạ không.) Dù sao thì cũng không đủ cho mọi người. Vậy thì, thôi vậy. (Dạ.)
Trong một loạt bài diễn thuyết, một diễn giả nói dở đang ở trên bục. Trong khi ông đang nói, khán giả bắt đầu đứng dậy rời đi. Khoảng 10 phút sau, chỉ còn một người đàn ông ở lại. Cuối cùng diễn giả đó ngưng nói, và hỏi người đàn ông tại sao ở lại tới cuối. Người đó nói: “Tôi là diễn giả kế tiếp”. Tôi nghĩ tôi đã kể chuyện cười đó ở đâu đó rồi. (Dạ rồi.) Nhưng cười thì cũng tốt. (Dạ.)
Tuổi thiếu niên là giai đoạn thay đổi rất nhanh. Chẳng hạn, từ 12 đến 17 tuổi, một đứa trẻ có thể thấy cha mẹ mình già đi 20 tuổi trong khoảng thời gian này. Quá căng thẳng. Giai đoạn thay đổi, nhưng chỉ có cha mẹ thay đổi thôi. Họ già đi quá nhanh trong giai đoạn đó. Không sao, tôi không cần. Tôi nghĩ “con ếch” thích ở trong đó. Cứ để nó ở đó.
Ông bố nói với con gái: “Có chuyện gì vậy, Judy? Thường ngày con nói điện thoại cả mấy tiếng đồng hồ, mà lần này chỉ nói nửa tiếng thôi. Tại sao vậy?” Cô gái đáp: “Tại con gọi lộn số”. Lộn số mà vẫn nói nửa tiếng đồng hồ. Thật dễ thương. Không thể tin nổi người nào nghĩ ra như vậy. Thật dễ thương.
Cậu con trai khóc với mẹ: “Tụi con nít đứa nào cũng chọc con hết. Tụi nó nói con đầu bự”. Bà mẹ an ủi: “Ồ, đừng nghe mấy đứa đó. Con có chỗ đẹp chứa được 10 cân Anh khoai tây đấy”. Rồi đứa nhỏ hỏi: “Thế túi đi chợ đâu ạ?” Bà mẹ nói: “Mẹ chưa có. Dùng đầu của con đi”. Đầu bự.
Người cha nói với con trai: “Này con, hôm nay ở trường con học gì vậy?” Cậu con trai: “Con học nói ‘dạ có’ và ‘dạ không’, ‘thưa ông’ và ‘thưa bà’”. Ông bố nói: “Ủa vậy hả?” Cậu con trai đáp: “Ừ”. Dạ có, dạ không. Rồi lại ‘ừ’. Ừ, ừ’.
Liza nói với ba: “Ba ơi, đứa con gái ngồi cạnh con trong lớp có cái áo đầm giống hệt như con”. Ông bố nói: “Vậy con muốn cái áo đầm mới hả?” Liza nói: “Dạ, làm vậy thì sẽ rẻ hơn là chuyển trường”. Đúng là kiểu mua chuộc. Là sự ép buộc tinh tế.
Một người mẹ nói dứt khoát: “Nếu hai đứa không chịu đồng ý và không im lặng, mẹ sẽ lấy cái bánh (thuần chay) đi”. Bởi vì chúng đang giành nhau cái bánh (thuần chay). Vậy nên, đứa em út liền đáp: “Nhưng mẹ ơi, tụi con đồng ý mà. Anh Bill muốn miếng to nhất, và con cũng vậy”. Hai đứa cùng đồng ý một miếng to.
Bill nói: “Con sẽ được tất cả những gì con cầu nguyện, phải không mẹ?” Bà mẹ đáp: “Tất cả những gì tốt cho con, con yêu”. Thế là, Bill nói: “Ồ, vậy thì cầu nguyện có ích gì đâu? Đằng nào con cũng đã được như vậy rồi”. Bà mẹ lúc nào cũng nói: “Cái này tốt cho con, cái kia tốt cho con”, rồi. Nhưng cậu ta lại muốn thứ khác.
Johnny làm việc tại một văn phòng lớn trong thành phố. Trong giờ làm việc anh thường hay sang tiệm hớt tóc để cắt tóc, dù đó là trái với quy định. Nhân viên văn phòng phải cắt tóc vào giờ riêng của họ, không được cắt vào giờ làm việc. Đó là trái luật. Cho nên khi anh ấy đi cắt tóc trong giờ làm việc; điều đó trái với quy định. Trong khi Johnny đang ở trong tiệm hớt tóc, ông quản lý văn phòng cũng tình cờ bước vô để cắt tóc. Johnny trông thấy và tìm cách giấu mặt đi, nhưng ông quản lý vẫn nhận ra. “A, anh Johnny, chào anh. Tôi thấy anh đi cắt tóc trong giờ làm việc đó nha”. Johnny nói: “Thưa ông, dạ đúng. Thưa ông, tại tóc tôi nó mọc ngay trong giờ làm việc”. Ông quản lý nói: “Đâu phải cả đầu tóc. Có thể một chút, nhưng đâu phải tất cả. Một số mọc trong giờ riêng của anh, đúng không?” Johnny nói: “Thưa vâng, nhưng tôi chỉ cắt một ít thôi”. không có cắt hết. Chỉ tỉa thôi. Chà, thông minh quá.
Một cậu bé nói với người họ hàng sắp sửa ra về: “Đừng vội, Cô ơi. Ba con mới vặn đồng hồ nhanh hơn nguyên cả tiếng lận”. Hiểu chứ? (Dạ hiểu.) Không được hoan nghênh ở lại. Trẻ con mà, chúng khai sạch hết.
Ngày xưa… Ồ, truyện này cũng tương tự. Một lần nọ, một học giả đi thuyền qua sông, muốn được thư giãn thưởng ngoạn, bắt đầu gợi chuyện với người chèo đò. Ông hỏi: “Anh có biết toán học không?” Người chèo đò đáp: “Thưa không”. Vị học giả nói: “Vậy là anh mất một phần tư cuộc đời rồi”. Ông ta nói tiếp: “Anh có biết lịch sử không?” Người chèo đò đáp: “Thưa không”. Vị học giả lại nói: “Vậy là anh mất nửa cuộc đời rồi”. Ông lại hỏi: “Anh có biết triết học không?” Người chèo đò đáp: “Thưa, cái đó tôi cũng không biết”. Vị học giả nói: “Vậy là anh mất ba phần tư cuộc đời rồi”. Vừa lúc đó bỗng nhiên gió thổi làm con thuyền lật úp, người chèo đò hỏi vị khách: “Thưa, ông có biết bơi không?” Ông nói: “Không”. Người học giả vĩ đại đó trả lời vậy. Anh chèo đò nói: “Vậy là ông mất cả cuộc đời rồi”.
Cái gì quan trọng hơn. Ờ, đa số mọi người, họ quá chú trọng, đặt nặng vào những kiến thức sách vở mà không ích lợi gì cả. Tôi không dám nói gì hết, nhưng nếu yêu cầu lập danh sách thì nó sẽ dài vô tận. Tôi sẽ viết không bao giờ xong tất cả những môn học vô dụng mà người ta cứ đặt nặng tầm quan trọng của chúng như vậy.
Đứa con trai hỏi bố: “Vũ khí là gì hả bố?” Ông bố đáp: “Sao con hỏi vậy, đó là cái mà mình dùng để đánh nhau”. Đứa con trai nói: “Mẹ có phải là vũ khí của bố không?” Ẩu đả cả ngày. Hợp lý mà phải không?
Ông bố nói: “Bà có nghĩ là con trai của mình nó lấy hết trí thông minh từ tôi không?” Bà mẹ nói: “Chắc vậy đó, bởi vì trí thông minh của tôi vẫn còn nguyên vẹn”. Ồ, quý vị thích nghe mấy cái này lắm ha.
Trong khi Johnny chờ đợi ở phi trường để lên máy bay, anh ta thấy một cái cân vi tính cho biết số cân và lời tiên đoán. Anh bỏ đồng 25 xu vào cái lỗ bỏ tiền, màn hình vi tính hiện ra như sau: “Anh đã có vợ, và anh đang trên đường đến San Diego”. A, hay quá. Johnny rất ngạc nhiên và vô cùng thán phục trước độ chính xác của lời tiên đoán của máy vi tính, nên anh cứ đứng ở đó. Một người đàn ông khác đến cạnh anh cũng bỏ đồng 25 xu vào máy. Máy đề trên màn ảnh như vầy: “Anh nặng 120 cân Anh. Anh đã ly dị và anh đang trên đường đến Chicago”. Thấy vậy Johnny mới hỏi người đó: “Có phải anh ly dị vợ và trên đường đến Chicago không?” Người đàn ông trả lời: “Phải”. Chà, anh càng kinh ngạc hơn. Anh ta chạy vào phòng vệ sinh nam, thay đồ, đeo kính râm vô. Đến chỗ cái máy đó nữa coi nó có đọc được không. Máy vi tính đọc như vầy: “Anh vẫn nặng 125 cân Anh. Anh vẫn có vợ, và anh vừa mới lỡ chuyến bay đến San Diego”.
Buồn cười quá ha? Tôi thấy họ thích quá chừng. Thích quá chừng, mấy phụ nữ ở bên trái đó. Chà, buồn cười đến vậy hả? Tôi vui là quý vị thích. Có nghĩa là quý vị đang thả lỏng. Quý vị không bị căng thẳng và cũng không bị táo bón. Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ. (Dạ đúng.)
Photo Caption: “THƯỢNG ĐẾ Tạo Nên Thiên Nhiên Đẹp Đẽ Trong Mọi Kích Cỡ Và Hình Dáng, Xin Giúp Giữ Gìn Chúng Như Thế”











